Loading ....
Sáng lập viên
Số lượt người truy cập: 2.196.818
Số người đang truy cập: 5

Mất đi đôi bàn tay không phải là rào cản ​

24/04/2020 02:00
Trở về từ chiến trường khi đôi tay đã bị cụt quá nửa, tưởng rằng những ngày tháng còn lại là những ngày tháng cùng cực, nhưng với nghị lực của người lính ông Nguyễn Văn Linh (SN 1949, trú tại xóm Bích Thị, xã Thanh Giang, huyện Thanh Chương, Nghệ An, thương binh hạng 1/4 đặc biệt) đã vươn lên làm được nhiều việc phi thường trong cuộc sống bằng chính bản thân mình.

Nguyễn Văn Linh cũng như bao đồng đội, nhân dân đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh.Tốt nghiệp trường Trung cấp Điện Vĩnh Phú năm 1969, chàng trai 20 tuổi Nguyễn Văn Linh (trú xã Thanh Giang, Thanh Chương, Nghệ An) được giữ lại trường công tác. Lúc này, cuộc chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Chàng thanh niên Nguyễn Văn Linh hăng hái nạp đơn xin ra trận. 



Ông Linh mất đi đôi tay trong trận chiến với pháo phòng quân của Mỹ năm 1971.

Vào một đêm giặc Mỹ thả bom, khi lên kiểm tra thông nòng pháo, ông Linh đã bị thương. Tỉnh dậy với hai tay và một phần chân bị nát bét, trước mắt người lính 22 tuổi tương lai dường như đã khép lại. Rời trận địa pháo binh, anh bước vào một cuộc chiến mới, cuộc chiến với chính bản thân để không buông xuôi, gục ngã. Với ý chí phi thường và quyết tâm sắt đá, ông Linh bắt đầu lại từ đôi tay… không còn bàn tay. Ông tập làm những công việc đơn giản nhất bằng mẩu thịt dưới khuỷu tay. Ông bắt nó phải “cầm, nắm”, bắt nó phải tuân theo sự điều khiển của trí não. Dần dần, Nguyễn Văn Linh có thể tự mình phục vụ bản thân, có thể viết được cả thư.



Ông Linh nuôi đàn ong mật với những dụng cụ đã được cải tiến để phù hợp với bản thân.

Vượt qua mọi rào cản, cô giáo dạy Văn Hồ Thị Cúc (SN 1950) đem lòng yêu thương và lấy người thương binh Nguyễn Văn Linh. Lấy nhau rồi, ông “trốn” trại an dưỡng về phụ vợ công việc nhà. Khó ai có thể nghĩ được rằng người đàn ông không còn đôi tay ấy vẫn thay vợ chăm con, cho con bú mớm, thay tã…Từ sự tần tảo chịu khó của người mẹ, sự lèo lái, tháo vát của người cha, 4 người con của ông bà học hành đỗ đạt thành tài, có vị trí trong xã hội.

Ở cái tuổi 70, đáng lẽ ra ông đã có thể nghỉ ngơi an hưởng tuổi già, thảnh thơi nhìn ngắm thành quả mình làm ra nhưng người lính pháo binh ấy vẫn xem lao động là nguồn vui. Ông nuôi đàn ong mật với những dụng cụ đã được cải tiến để phù hợp với bản thân. Rảnh rỗi, ông vào bếp giúp vợ cắm cơm, nấu nướng. Với đôi cánh tay thiện nghệ, ông không khác một đầu bếp lành nghề.

Theo Việt Times
  • Print
  • Email